咏史二十一首 其一
凯风扇朱夏,草木生清凉。卧疾澹幽旷,白日悠且长。
散帙观古人,喟焉想虞唐。阳春能几何,阴气多繁霜。
天道谅悠悠,人理亦茫茫。咏歌寄深情,歌罢增慨慷。
kǎi
凯
fēng
风
shàn
扇
zhū
朱
xià
夏
,
cǎo
草
mù
木
shēng
生
qīng
清
liáng
凉
wò
。
jí
卧
dàn
疾
yōu
澹
kuàng
幽
bái
旷
,
rì
白
yōu
日
qiě
悠
zhǎng
且
长
。
sàn
散
zhì
帙
guān
观
gǔ
古
rén
人
,
kuì
喟
yān
焉
xiǎng
想
yú
虞
táng
唐
yáng
。
chūn
阳
néng
春
jǐ
能
hé
几
yīn
何
,
qì
阴
duō
气
fán
多
shuāng
繁
霜
。
tiān
天
dào
道
liàng
谅
yōu
悠
yōu
悠
,
rén
人
lǐ
理
yì
亦
máng
茫
máng
茫
yǒng
。
gē
咏
jì
歌
shēn
寄
qíng
深
gē
情
,
bà
歌
zēng
罢
kǎi
增
kāng
慨
慷
。