咏史二十一首 其二十

明代 刘基
美人皎如玉,挟瑟升高堂。泠泠向长风,操作孤凤凰。 曲度未终竟,玄云蔽穹苍。走兽骇赴林,飞鸟号且翔。 高山与流水,日莫空凄凉。
měi rén jiǎo   xié shēng gāo táng líng líng xiàng cháng fēng cāo   zuò fèng huáng    
wèi zhōng jìng   xuán yún qióng cāng zǒu shòu hài lín fēi   niǎo hào qiě xiáng    
gāo shān liú shuǐ   kōng liáng