咏史

唐代 皎然
独负高世资,冥冥寄浮俗。卞子去不归,何人辩荆玉。 鬻舂意不浅,污迹身岂辱。鸾铩乐迍邅,虬蟠甘窘束。 五噫谲且正,可以见心曲。
gāo shì   míng míng biàn zi guī   rén biàn jīng
chōng qiǎn   shēn luán shā zhūn zhān   qiú pán gān jiǒng shù
jué qiě zhèng   jiàn xīn