咏史

明代 黄辉
吾怜东方生,辟世金马门。 滑稽时若诡,委蛇体自真。 猥以龙变姿,而偶郭舍人。 窃酒戏万乘,折简调平津。 缪巧固无端,讽谏难悉闻。 壮哉割肉手,何有瑶池春。 濯衣紫海遥,长啸流清尘。 岁星去几时,青蝇遽来臻。 太息巫蛊冤,何用千秋伸。
lián dōng fāng shēng   shì jīn mén  
huá shí ruò guǐ   wēi zhēn  
wěi lóng biàn 姿   ér ǒu guō shè rén  
qiè jiǔ wàn shèng   zhé jiǎn diào píng jīn  
miù qiǎo duān   fěng jiàn nán wén  
zhuàng zāi ròu shǒu   yǒu yáo chí chūn  
zhuó hǎi yáo   cháng xiào liú qīng chén  
suì xīng shí   qīng yíng lái zhēn  
tài yuān   yòng qiān qiū shēn