咏史

唐代 刘知几
汎汎水中蓱,离离岸傍草。逐浪高复下,从风起还倒。 人生不若兹,处世安可保?遽瑗仕卫国,屈伸随世道。 方朔隐汉朝,易农以为宝。饮啄得其性,从容成寿考。 南国有狂生,形容独枯槁。作赋刺椒兰,投江溺流潦。 达人无不可,委运推苍昊。何为明自销,取讥于楚老?
fàn fàn shuǐ zhōng píng   àn bàng cǎo zhú làng gāo xià cóng   fēng hái dào    
rén shēng ruò   chǔ shì ān bǎo   yuàn shì wèi guó   shēn suí shì dào  
fāng shuò yǐn hàn cháo   nóng wéi bǎo yǐn zhuó xìng cóng   róng chéng shòu kǎo 寿    
nán guó yǒu kuáng shēng   xíng róng gǎo zuò jiāo lán tóu   jiāng liú liáo    
rén   wěi yùn tuī cāng hào wéi míng xiāo   chǔ lǎo