咏史

宋代 张玉娘
避名高卧白云深,扶醉骑驴下碧岑。一笑披袍惊堕处,遁时知有济时心。
míng gāo bái yún shēn   zuì xià cén xiào páo jīng duò chù   dùn shí zhī yǒu shí xīn