咏史
匕首频虚发,无成愧丈夫。心悲虽故国,事去未穷途。
钜野堪为盗,朱家且作奴。如何惭一母,无食向江湖。
bǐ
匕
shǒu
首
pín
频
xū
虚
fā
发
,
wú
无
chéng
成
kuì
愧
zhàng
丈
fū
夫
。
。
xīn
心
bēi
悲
suī
虽
gù
故
guó
国
,
shì
事
qù
去
wèi
未
qióng
穷
tú
途
。
。
jù
钜
yě
野
kān
堪
wèi
为
dào
盗
,
zhū
朱
jiā
家
qiě
且
zuò
作
nú
奴
。
。
rú
如
hé
何
cán
惭
yī
一
mǔ
母
,
wú
无
shí
食
xiàng
向
jiāng
江
hú
湖
。
。