咏石

宋代 宋祁
胜具论终古,寻幽属政成。 待时藏磊落,得地鬬峥嵘。 锦驳苔文露,虹浮玉气明。 梦池分到影,窗岫讓吟情。 乍恐翻湘燕,真疑刻汉鲸。 滴秋湖溜入,触晓寺云生。 紫汉仙机远,西陵客棹轻。 映花雕槛接,碍竹翠鞭横。 扣鼓非临岸,传书异穀城。 愿将侯鹊瑞,旦暮奉承平。
shèng lùn zhōng   xún yōu shǔ zhèng chéng
dài shí cáng lěi luò   de dòu zhēng róng
jǐn tái wén   hóng míng
mèng chí fēn dào yǐng   chuāng xiù ràng yín qíng
zhà kǒng fān xiāng yàn   zhēn hàn jīng
qiū liū   chù xiǎo yún shēng
hàn xiān yuǎn   西 líng zhào qīng
yìng huā diāo kǎn jiē   ài zhú cuì biān héng
kòu fēi lín àn   chuán shū chéng
yuàn jiāng hóu què ruì   dàn fèng cheng píng