咏史

唐代 王丘
高洁非养正,盛名亦险艰。伟哉谢安石,携妓入东山。 云岩响金奏,空水滟朱颜。兰露滋香泽,松风鸣珮环。 歌声入空尽,舞影到池闲。杳眇同天上,繁华非代间。 卷舒混名迹,纵诞无忧患。何必苏门子,冥然闭清关。
gāo jié fēi yǎng zhèng   shèng míng xiǎn jiān wěi zāi xiè ān shí   xié dōng shān
yún yán xiǎng jīn zòu   kōng shuǐ yàn zhū yán lán xiāng   sōng fēng míng pèi huán
shēng kōng jìn   yǐng dào chí xián yǎo miǎo tóng tiān shàng   fán huá fēi dài jiān
juǎn shū hùn míng   zòng dàn yōu huàn mén zi   míng rán qīng guān