用圣行韵和呈几仲

宋代 李之仪
牢落郊原正早收,书来起我顿风流。弦歌韵里识琴贱,鸿鹄飞时逢奕秋。 极目烟云来指顾,何时谈笑共沈浮。文章落笔惊人眼,新有声名旧姓侯。
láo luò jiāo yuán zhèng zǎo shōu   shū lái dùn fēng liú xián yùn shí qín jiàn   hóng 鸿 fēi shí féng qiū
yān yún lái zhǐ   shí tán xiào gòng shěn wén zhāng luò jīng rén yǎn   xīn yǒu shēng míng jiù xìng hóu