咏笙诗

南北朝 陆罩
管清罗袖拂,响合绛唇吹。含情应节转,逸态逐声移。 所美周王子,弄羽一参差。
guǎn qīng luó xiù   xiǎng jiàng chún chuī hán qíng yīng jié zhuǎn   tài zhú shēng
suǒ měi zhōu wáng   nòng cēn