咏日

唐代 董思恭
沧海十枝晖,悬圃重轮庆。蕣华发晨楹,菱彩翻朝镜。 忽遇惊风飘,自有浮云映。更也人皆仰,无待挥戈正。
cāng hǎi shí zhī huī   xuán zhòng lún qìng shùn huá chén yíng   líng cǎi fān cháo jìng
jīng fēng piāo   yǒu yún yìng gèng rén jiē yǎng   dài huī zhèng