咏琴

唐代 杨希道
久擅龙门质,孤竦峄阳名。齐娥初发弄,赵女正调声。 嘉客勿遽反,繁弦曲未成。
jiǔ shàn lóng mén zhì   sǒng yáng míng é chū nòng   zhào zhèng tiáo shēng
jiā fǎn   fán xián wèi chéng