用前韵再和孙志举

宋代 苏轼
人众者胜天,天定亦胜人。 邓通岂不富,郭解安得贫。 惊飞贺夏燕,走散入幕宾。 醉眠中山酒,梦结南柯姻。 宠辱能几何,悲欢浩无垠。 回视人间世,了无一事真。 洒扫古玉局,香火通帝闉。 我室思无邪,我堂德有邻。 所至为乡里,事贤友其仁。 之子富经术,蔚如井大春。 蜿蟺楚南极,淑气生此民。 唱高和自寡,非我谁当亲。 譬彼嶰谷竹,剪栽待伶伦。 俗学吁可鄙,纸缯配刍银。 聊将调痴鬼,亦复争华新。 愿子事笃实,浮言扫谵谆。 穷通付造物,得丧理本均。 期子如太仓,会当发陈陈。
rén zhòng zhě shèng tiān   tiān dìng shèng rén  
dèng tōng   guō jiě ān pín  
jīng fēi xià yàn   zǒu sàn bīn  
zuì mián zhōng shān jiǔ   mèng jié nán yīn  
chǒng néng   bēi huān hào yín  
huí shì rén jiān shì   liǎo shì zhēn  
sǎo   xiāng huǒ tōng yīn  
shì xié   táng yǒu lín  
suǒ zhì wéi xiāng   shì xián yǒu rén  
zhī jīng shù   wèi jǐng chūn  
wān dàn chǔ nán   shū shēng mín  
chàng gāo guǎ   fēi shuí dāng qīn  
xiè zhú   jiǎn zāi dài líng lún  
xué   zhǐ zēng pèi chú yín  
liáo jiāng diào chī guǐ   zhēng huá xīn  
yuàn zi shì shí   yán sǎo zhān zhūn  
qióng tōng zào   de sàng běn jūn  
zi tài cāng   huì dāng chén chén