用前韵送惇立

宋代 叶梦得
畏作亲友别,况复非中年。身如三眠蚕,已老翻自缠。 朅来守江关,从事宁独贤。经年两大入,爟火通甘泉。 石林岂壶中,亦自有一天。采薇敢言勤,谁与歌劳旋。 上书苦哀祈,倾写志已虔。坐怀北山岩,未见西溪涟。 人言抟风鹏,不及翳叶蝉。共挽携手客,可忘曲肱眠。 首鼠信秃翁,胡为尚迁延。子来幸暖热,愧我一饭先。 清诗似鸣玉,想见蓝田烟。索去何乃遽,临分重依然。
wèi zuò qīn yǒu bié   kuàng fēi zhōng nián shēn sān mián cán   lǎo fān chán    
qiè lái shǒu jiāng guān   cóng shì níng xián jīng nián liǎng guàn   huǒ tōng gān quán    
shí lín zhōng   yǒu tiān cǎi wēi gǎn yán qín shuí   láo xuán    
shàng shū āi   qīng xiě zhì qián zuò huái běi 怀 shān yán wèi   jiàn 西 lián    
rén yán tuán fēng péng   chán gòng wǎn xié shǒu   wàng gōng mián    
shǒu shǔ xìn wēng   wéi shàng qiān yán lái xìng nuǎn kuì   fàn xiān    
qīng shī shì míng   xiǎng jiàn lán tián yān suǒ nǎi lín   fēn zhòng rán