用前韵书田间晚步

宋代 曹勋
寓居萧寺憩衰迟,得酒宁论浊与醨。 闲里风光常自喜,暑中人事弃如遗。 一溪烟水渔乡后,万叠苍山月上时。 竹杖芒鞋田岸久,稻花细细岁丰姿。
xiāo shuāi chí   jiǔ níng lùn zhuó  
xián fēng guāng cháng   shǔ zhōng rén shì  
yān shuǐ xiāng hòu   wàn dié cāng shān yuè shàng shí  
zhú zhàng máng xié tián àn jiǔ   dào huā suì fēng 姿