用前韵示官人

宋代 饶节
古路玄微难谩寻,古人须要饱丛林。待闻墙壁炽然说,方见风幡便是心。 鼻孔易随人事去,鬓毛空觉岁华深。儿啼女唤君知否,尽是频伽美妙音。
xuán wēi nán mán xún   rén yào bǎo cóng lín dài wén qiáng chì rán shuō fāng   jiàn fēng fān biàn shì 便 xīn    
kǒng suí rén shì   bìn máo kōng jué suì huá shēn ér huàn jūn zhī fǒu jìn   shì pín měi miào yīn