用前韵 其一

宋代 蔡戡
裁霜剪水戏成春,琼蕊瑶华巧斗新。驴帽清寒诗得助,渔蓑幽绝画通神。 峰峦幻出千寻玉,宇宙空无一点尘。我欲乘风入阊阖,不知飞佩更何人。
cái shuāng jiǎn shuǐ chéng chūn   qióng ruǐ yáo huá qiǎo dòu xīn mào qīng hán shī zhù   suō yōu jué huà tōng shén    
fēng luán huàn chū qiān xún   zhòu kōng diǎn chén chéng fēng chāng   zhī fēi pèi gèng rén