用前韵留别诸弟

宋代 李纲
久陪鸳鹭日朝天,却爱江湖作散仙。但有园林种松菊,便胜冠冕著貂蝉。 棣华春早相辉映,雁序风高自后先。暂此睽离休怅望,为荒三径徯予还。
jiǔ péi yuān cháo tiān   què ài jiāng zuò sàn xiān dàn yǒu yuán lín zhǒng sōng biàn   shèng 便 guān miǎn zhù diāo chán    
huá chūn zǎo xiāng huī yìng   yàn fēng gāo hòu xiān zàn kuí xiū chàng wàng wèi   huāng sān jìng hái