用前韵寄穰城谢公静推官

南北朝 邹浩
邂逅蒹葭来倚玉,浅见惭如视车毂。荷君倾倒过平生,妙处令人忘宠辱。 并包今古入灵台,欬唾珠玑几盈簏。纷纷年少多公卿,何独斯人犹寸禄。 南阳刺史今伯乐,叹息龙媒异凡肉。剡章求以助风流,岂减红莲汎澄渌。 更将馀力付蟠根,迎刃无留真破竹。才全如此帝未知,燕閒却自思颇牧。 东山出处是家风,莫学渊明恋私菊。
xiè hòu jiān jiā lái   qiǎn jiàn cán shì chē jūn qīng dǎo guò píng shēng   miào chù lìng rén wàng chǒng
bìng bāo jīn líng tái   kài tuò zhū yíng fēn fēn nián shào duō gōng qīng   rén yóu cùn
nán yáng shǐ jīn   tàn lóng méi fán ròu yǎn zhāng qiú zhù fēng liú   jiǎn hóng lián fàn chéng
gèng jiāng pán gēn   yíng rèn liú zhēn zhú cái quán wèi zhī   yàn xián què
dōng shān chū chù shì jiā fēng   xué yuān míng liàn