用前韵简单令

宋代 胡寅
斑白欣逢子墨交,悬知琴化息榜敲。 不从冻竽窥侯喜,端向长松倚孟郊。 竄逐自甘藜不糁,太平还见苇方苞。 全牛妙割须君手,笑我铅刀似族疱。
bān bái xīn féng jiāo   xuán zhī qín huà bǎng qiāo  
cóng dòng kuī hóu   duān xiàng cháng sōng mèng jiāo  
cuàn zhú gān shēn   tài píng hái jiàn wěi fāng bāo  
quán niú miào jūn shǒu   xiào qiān dāo shì pào