用前韵感事二首 其二

元代 耶律楚材
金乌日日东飞西,滔滔绿水流长溪。流波一去不复返,逐日恨无八骏蹄。 穷理达生独孔子,叹夫逝者如斯水。岁不我与其奈何,两鬓星星尚如此! 曩时凿破藩垣重,泽民济世学英雄。风云未会我何往,天地大否途难通。 霜匣神剑苍龙直,切玉如泥长数尺。利器深藏人未知,丰城埋没神光寂。 读书一目下数行,金石其心学正常。学术忠义两无用,道之将丧予忧惶。 有意攀龙不得上,徒劳牙角拔犀象。唯思仁义济苍生,岂为珍羞列方丈。 箪瓢陋巷甘孤穷,鸿鹄安与燕雀同。天与之才不与地,反令竖子成其功。 安得光明依日月,功名未立头如雪。问君此错若为多,使尽二十四州铁。
jīn dōng fēi 西   tāo tāo 绿 shuǐ liú zhǎng liú fǎn zhú   hèn jùn    
qióng shēng kǒng   tàn shì zhě shuǐ suì nài liǎng   bìn xīng xing shàng    
nǎng shí záo fān yuán zhòng   mín shì xué yīng xióng fēng yún wèi huì wǎng tiān   fǒu nán tōng    
shuāng xiá shén jiàn cāng lóng zhí   qiē zhǎng shù chǐ shēn zàng rén wèi zhī fēng   chéng mái shén guāng    
shū xià shù xíng   jīn shí xīn xué zhèng cháng xué shù zhōng liǎng yòng dào   zhī jiāng sàng yōu huáng    
yǒu pān lóng shàng   láo jiǎo xiàng wéi rén cāng shēng   wèi zhēn xiū liè fāng zhang    
dān piáo lòu xiàng gān qióng   hóng 鸿 ān yàn què tóng tiān zhī cái fǎn   lìng shù chéng gōng    
ān guāng míng yuè   gōng míng wèi tóu xuě wèn jūn cuò ruò wéi duō shǐ   jìn 使 èr shí zhōu tiě