用前韵呈硕父昆仲

宋代 赵蕃
嗟我失脚堕棘榛,寸步有若千里行。 穷山自缚数椽屋,便认怀玉为里门。 扁舟泛从吴楚转,远游欲赋惭无文。 他乡喜见两表弟,把臂劳苦仍如勤。 夜窗款坐屡续灯,有酒更倒樽如岑。 只今一笑莫轻失,转首便恐成后今。 要知后会涉何许,慷慨忍对临风襟。 故有如子未多有,立身行己须自钦。 不惟门户在所寄。异日亦足张吾军。
jiē shī jiǎo duò zhēn   cùn yǒu ruò qiān xíng  
qióng shān shù chuán   biàn 便 rèn huái 怀 wèi mén  
piān zhōu fàn cóng chǔ zhuǎn   yuǎn yóu cán wén  
xiāng jiàn liǎng biǎo   láo réng qín  
chuāng kuǎn zuò dēng   yǒu jiǔ gèng dào zūn cén  
zhī jīn xiào qīng shī   zhuǎn shǒu biàn 便 kǒng chéng hòu jīn  
yào zhī hòu huì shè   kāng kǎi rěn duì lín fēng jīn  
yǒu zi wèi duō yǒu   shēn xíng qīn  
wéi mén zài suǒ zhāng jūn