用前韵

宋代 张纲
百岁休誇日月长,十分逾八叹流光。精忠许国心犹赤,老病催人发已黄。 扶杖每闻宣凤诏,望云无路仰龙章。恢图幸有皋夔在,坐看朝纲万目张。
bǎi suì xiū kuā yuè zhǎng   shí fēn tàn liú guāng jīng zhōng guó xīn yóu chì lǎo   bìng cuī rén huáng    
zhàng měi wén xuān fèng zhào   wàng yún yǎng lóng zhāng huī xìng yǒu gāo kuí zài zuò   kàn cháo gāng wàn zhāng