用前人示诸儿韵

宋代 陈著
世事纷游尘,薄俗嚣鬭鹑。 手足谁鲁卫,肝胆多越秦。 独君先君子,父事吾先人。 我得从之游,义与同胞钧。 上而下四方,相依为齿唇。 閒尝道病殆,饮食药饵亲。 卓卓乎古道,难言但书绅。 今及其子交,知爱迈等伦。 不曰淡无味,如嗜千里莼。 其子又其孙,秀异良可珍。 架有万牙签,膝间又循循。 功名特土苴,学术要深淳。 工夫入细处,力行自忱恂。 推而致广大,直扶天地垠。 书积非易□,难欺是苍旻。 不观冬闭固,发为青阳春。 因知栽者培,根本前人身。 万事风絮尽,盛德修唯湮。 契稠无浪语,感旧还酸辛。 吾年七十近,不入时材揄。 眼昏惟内顾,遑知世妆新。 耳聋谢外闻,免饮聒者醇。 溪曲五亩园,安受闭户贫。 蔬畦野草径,月夕清风晨。 杖履携诸儿,俯仰时一巡。 残息尚可延,何幸里有仁。 岂无泰交期,得舆展转神。 远业归后主,我得为天民。
shì shì fēn yóu chén   báo xiāo dòu chún  
shǒu shuí wèi   gān dǎn duō yuè qín  
jūn xiān jūn   shì xiān rén  
cóng zhī yóu   tóng bāo jūn  
shàng ér xià fāng   xiāng wèi chǐ 齿 chún  
xián cháng dào bìng dài   yǐn shí yào ěr qīn  
zhuó zhuó dào   nán yán dàn shū shēn  
jīn zi jiāo   zhī ài mài děng lún  
yuē dàn wèi   shì qiān chún  
zi yòu sūn   xiù liáng zhēn  
jià yǒu wàn qiān   jiān yòu xún xún  
gōng míng   xué shù yào shēn chún  
gōng chù   xíng chén xún  
tuī ér zhì guǎng 广   zhí tiān yín  
shū fēi     nán shì cāng mín  
guān dōng   wèi qīng yáng chūn  
yīn zhī zāi zhě péi   gēn běn qián rén shēn  
wàn shì fēng jǐn   shèng xiū wéi yān  
chóu làng   gǎn jiù hái suān xīn  
nián shí jìn   shí cái  
yǎn hūn wéi nèi   huáng zhī shì zhuāng xīn  
ěr lóng xiè wài wén   miǎn yǐn guā zhě chún  
yuán   ān shòu pín  
shū cǎo jìng   yuè qīng fēng chén  
zhàng xié zhū ér   yǎng shí xún  
cán shàng yán   xìng yǒu rén  
tài jiāo   de zhǎn zhuǎn shén  
yuǎn guī hòu zhǔ   wèi tiān mín