用前人代二子用前韵来谢韵

宋代 陈著
苍苍本无为,乌兔争飞驰。 今日为何日,谁叩和与羲。 举目万感集,秋风黍离离。 人生能几何,梦境蛛营丝。 或以烹自售,变诈如鞅斯。 或以舌交战,纵横如秦仪。 亦或事旷达,蜕形慕安期。 不则逃空虚,灰心从闍梨。 不曰古圣贤,自有天根基。 为己非为人,积学如积赀。 弗废一日葺,庶几百志熙。 世远教法散,有识如退之。 试观训符读,道义不以规。 贵贱何足云,而乃徒费辞。 进学以为解,诗易分葩奇。 安贫以知命,妻儿任寒饥。 既而及行艺,顾欲中有司。 未忘或名径,□□荆棘茨。 堂堂山斗望,为论如彼卑。 吾师吾孔子,曾子而子思。 以至向学时。光阴电一抹, 圣狂几甚危。百行孝为本, 气下色愉怡。极而察天地, 造端自齐眉。苦语赞义方, 一洗时妆脂。勉旃复勉旃, 勿重老大悲。还以自警省, 就示吾诸儿。
cāng cāng běn wéi   zhēng fēi chí  
jīn wèi   shuí kòu  
wàn gǎn   qiū fēng shǔ  
rén shēng néng   mèng jìng zhū yíng  
huò pēng shòu   biàn zhà yāng  
huò shé jiāo zhàn   zòng héng qín  
huò shì kuàng   tuì xíng ān  
táo kōng   huī xīn cóng  
yuē shèng xián   yǒu tiān gēn  
wèi fēi wéi rén   xué  
fèi   shù bǎi zhì  
shì yuǎn jiào sàn   yǒu shí tuì 退 zhī  
shì guān xùn   dào guī  
guì jiàn yún   ér nǎi fèi  
jìn xué wéi jiě   shī fēn  
ān pín zhī mìng   ér rèn hán  
ér xíng   zhōng yǒu  
wèi wàng huò míng jìng       jīng  
táng táng shān dòu wàng   wèi lùn bēi  
shī kǒng   zēng ér zi  
zhì xiàng xué shí guāng yīn diàn    
shèng kuáng shén wēi bǎi xíng xiào wèi běn    
xià ér chá tiān    
zào duān méi zàn fāng    
shí zhuāng zhī miǎn zhān miǎn zhān    
zhòng lǎo bēi hái jǐng xǐng    
jiù shì zhū ér