用强甫蒙仲韵十首 其四

宋代 刘克庄
俊物终当腾踏去,钝桹犹欲溯洄从。邻家东岂无□子,小屋西堪住士龙。 掷笔不求佳传作,署门怕与恶宾逢。山歌亦自谐音节,莫管人嘲似哑钟。
jùn zhōng dāng téng   dùn láng yóu huí cóng lín jiā dōng   zi   xiǎo 西 kān zhù shì lóng
zhì qiú jiā chuán zuò   shǔ mén è bīn féng shān xié yīn jié   guǎn rén cháo shì zhōng