用强甫蒙仲韵十首

宋代 刘克庄
玉堂岂必胜茅斋,误得虚名与谤偕。 法吏淬磨真出角,先生度量莫窥涯。 谤书堪丑毋庸辨,闷赋虽工未易排。 已设葛幮安菊枕,投床不觉到无怀。
táng shèng máo zhāi   míng bàng xié
cuì zhēn chū jiǎo   xiān sheng liàng kuī
bàng shū kān chǒu yōng biàn   mèn suī gōng wèi pái
shè chú ān zhěn   tóu chuáng jué dào huái 怀