咏萍

宋代 王称
忽见新荷长绿萍,恍疑残雨散银屏。幻身惯舞风前白,弱质终浮水面青。 斗实当年歌赤日,中逵何处觅繁星。却惭谁是深根蒂,雨约风翻总未停。
jiàn xīn zhǎng 绿 píng   huǎng cán sàn yín píng huàn shēn guàn fēng qián bái   ruò zhì zhōng shuǐ miàn qīng
dòu shí dāng nián chì   zhōng kuí chǔ fán xīng què cán shuí shì shēn gēn   yuē fēng fān zǒng wèi tíng