咏廿四气诗 清明三月节

唐代 元稹
清明来向晚,山渌正光华。杨柳先飞絮,梧桐续放花。 鴽声知化鼠,虹影指天涯。已识风云意,宁愁雨谷赊。
qīng míng lái xiàng wǎn   shān zhèng guāng huá yáng liǔ xiān fēi   tóng fàng huā
shēng zhī huà shǔ   hóng yǐng zhǐ tiān shí fēng yún   níng chóu shē