咏廿四气诗 白露八月节

唐代 元稹
露沾蔬草白,天气转青高。叶下和秋吹,惊看两鬓毛。 养羞因野鸟,为客讶蓬蒿。火急收田种,晨昏莫辞劳。
zhān shū cǎo bái   tiān zhuǎn qīng gāo xià qiū chuī jīng   kàn liǎng bìn máo    
yǎng xiū yīn niǎo   wèi péng hāo huǒ shōu tián zhǒng chén   hūn láo