咏梅棠

宋代 吴芾
古人花谱名浮实,独有海棠真第一。 我家千树足奇花,晚得此花尤杰出。 每逢春色鼎来时,争逞新妆媚晴日。 浑如酒晕入香腮,宛似胭脂施玉质。 雨后妖娆倍有情,天然富贵曾无匹。 夜深烛下更端相,睡起还疑春思郁。 老来百事尽疏慵,颇喜与花时款密。 岂知牢落向江城,骤尔乖离心若失。 试从僻陋强搜寻,偶得一株天所乞。 纖枝虽瘦不禁春,亦有花光相照拂。 一时游子睹争先,共叹凡花难跂及。 愈令倦客忆故园,不觉泪沾衫袖湿。
rén huā míng shí   yǒu hǎi táng zhēn
jiā qiān shù huā   wǎn huā yóu jié chū
měi féng chūn dǐng lái shí   zhēng chěng xīn zhuāng mèi qíng
hún jiǔ yùn xiāng sāi   wǎn yān zhī shī zhì
hòu yāo ráo bèi yǒu qíng   tiān rán guì céng
shēn zhú xià gēng duān xiāng   shuì hái chūn
lǎo lái bǎi shì jǐn shū yōng   huā shí kuǎn
zhī láo luò xiàng jiāng chéng   zhòu ěr guāi xīn ruò shī
shì cóng lòu qiáng sōu xún   ǒu zhū tiān suǒ
xiān zhī suī shòu jīn chūn   yǒu huā guāng xiāng zhào
shí yóu zhēng xiān   gòng tàn fán huā nán
lìng juàn yuán   jué lèi zhān shān xiù shī 湿