咏梅三十首 其十二 落梅

元代 冯子振
花开花落春不管,清风明月自绸缪。天然一种孤高性,直是花中隐逸流。
huā kāi huā luò chūn guǎn   qīng fēng míng yuè chóu móu tiān rán zhǒng gāo xìng zhí   shì huā zhōng yǐn liú