咏梅

宋代 赵文
白玉堂前野水滨,何曾荣悴异精神。当于香色外观韵,可怪冰霜里有春。 天下无花堪伯仲,江南惟尔不风尘。欲将素王相推戴,老向山中作素臣。
bái táng qián shuǐ bīn   zēng róng cuì jīng shén dāng xiāng wài guān yùn   guài bīng shuāng yǒu chūn    
tiān xià huā kān zhòng   jiāng nán wéi ěr fēng chén jiāng wáng xiāng tuī dài lǎo   xiàng shān zhōng zuò chén