咏梅

宋代 陈亮
为探梅魁策蹇驴,竹梢疏处见清癯。 清香雅韵十分足,俗态嚣尘一点无。 寄我谁能如陆凯,爱渠自谓若林逋。 夜窗却恐劳清梦,速剪寒梢浸玉壶。
wèi tàn méi kuí jiǎn   zhú shāo shū chù jiàn qīng
qīng xiāng yùn shí fēn   tài xiāo chén diǎn
shuí néng kǎi   ài wèi ruò lín
chuāng què kǒng láo qīng mèng   jiǎn hán shāo jìn