咏马鞭

唐代 高适
龙竹养根凡几年,工人截之为长鞭,一节一目皆天然。 珠重重,星连连。绕指柔,纯金坚。绳不直,规不圆。 把向空中捎一声,良马有心日驰千。
lóng zhú yǎng gēn fán nián   gōng rén jié zhī wèi zhǎng biān   jié jiē tiān rán
zhū chóng chóng   xīng lián lián rào zhǐ róu   chún jīn jiān shéng zhí   guī yuán
xiàng kōng zhōng shāo shēng   liáng yǒu xīn chí qiān