咏芦

唐代 王质
高致想江湖,当庭植小芦。清风时自至,绿竹兴何殊。 溉灌情偏重,琴尊赏不孤。朗吟应有趣,潇洒十馀株。
gāo zhì xiǎng jiāng   dāng tíng zhí xiǎo qīng fēng shí zhì   绿 zhú xīng shū
gài guàn qíng piān zhòng   qín zūn shǎng lǎng yín yīng yǒu   xiāo shí zhū