用刘正叔韵

元代 耶律楚材
参叩松轩积有年,光尘融泄一愚贤。视民每羡如刍狗,治国常思烹小鲜。 只道牛边休执杖,谁知琴上亦忘弦。湛然稍异香山老,不学空门不学仙。
cān kòu sōng xuān yǒu nián   guāng chén róng xiè xián shì mín měi xiàn chú gǒu zhì   guó cháng pēng xiǎo xiān    
zhī dào niú biān xiū zhí zhàng   shéi zhī qín shàng wàng xián zhàn rán shāo xiāng shān lǎo   xué kōng mén xué xiān