咏柳花

唐代 薛能
浮生失意频,起絮又飘沦。发自谁家树,飞来独院春。 朝容萦断砌,晴影过诸邻。乱掩宫中蝶,繁冲陌上人。 随波应到海,沾雨或依尘。会向慈恩日,轻轻对此身。
shēng shī pín   yòu piāo lún shuí jiā shù   fēi lái yuàn chūn
cháo róng yíng duàn   qíng yǐng guò zhū lín luàn yǎn gōng zhōng dié   fán chōng shàng rén
suí yīng dào hǎi   zhān huò chén huì xiàng ēn   qīng qīng duì shēn