咏柳二首

唐代 顾云
带露含烟处处垂,绽黄摇绿嫩参差。长堤未见风飘絮, 广陌初怜日映丝。斜傍画筵偷舞态,低临妆阁学愁眉。 离亭不放到春暮,折尽拂檐千万枝。 闲花野草总争新,眉皱丝干独不匀。 乞取东风残气力,莫教虚度一年春。
dài hán yān chù chù chuí   zhàn huáng yáo 绿 nèn cēn zhǎng wèi jiàn fēng piāo  
guǎng 广 chū lián yìng xié bàng huà yán tōu tài   lín zhuāng xué chóu méi
tíng fàng dào chūn   zhé jǐn yán qiān wàn zhī
xián huā cǎo zǒng zhēng xīn   méi zhòu gàn yún
dōng fēng cán   jiào nián chūn