咏柳

唐代 韩偓
袅雨拖风不自持,全身无力向人垂。玉纤折得遥相赠,便似观音手里时。
niǎo tuō fēng chí   quán shēn xiàng rén chuí xiān zhé yáo xiāng zèng   biàn 便 shì guān yīn shǒu shí