咏柳

唐代 薛逢
弱植惊风急自伤,暮来翻遣思悠扬。曾飘紫陌随高下, 敢拂朱阑竞短长。萦砌乍飞还乍舞,扑池如雪又如霜。 莫令岐路频攀折,渐拟垂阴到画堂。
ruò zhí jīng fēng shāng   lái fān qiǎn yōu yáng céng piāo suí gāo xià  
gǎn zhū lán jìng duǎn cháng yíng zhà fēi hái zhà   chí xuě yòu shuāng
lìng pín pān zhé   jiàn chuí yīn dào huà táng