用林侄韵赋雪

宋代 苏辙
密雪来何晚,穷冬候欲差。 投空落细米,布地净平沙。 缭绕飞相著,重仍积暗加。 雨微花破碎,风细脚倾斜。 次第来如掺,冥濛堕不讹。 燅鹅吹劲鞴,秀苇拂轻耞。 画字飘还没,团球暖旋窊。 出盐东海若,链石古皇娲。 翻簸腾归骑,纷飘集晚鸦。 庭梅辨红萼,垅麦覆黄芽。 拨砌求新药,寻踪射伏?。 埋楼平尽脊,集树短留槎。 乱下曾何择,平铺欲尽遮。 欺贫寒入褐,恼客重添车。 积素聊成烛,烹甘强试茶。 病僧添晓钵,老令放晨衙。 融液曾何有,鲜明竟不奢。 积多还避并,化早发従畲。 溜滴檐垂箸,行观迳转虵。 谁能相就醉,都市酒容赊。
xuě lái wǎn   qióng dōng hòu chà  
tóu kōng luò   jìng píng shā  
liáo rào fēi xiāng zhù   zhòng réng àn jiā  
wēi huā suì   fēng jiǎo qīng xié  
lái càn   míng méng duò é  
xún é chuī jìn bèi   xiù wěi qīng jiā  
huà piāo hái méi   tuán qiú nuǎn xuán  
chū yán dōng hǎi ruò   liàn shí huáng  
fān téng guī   fēn piāo wǎn  
tíng méi biàn hóng è   lǒng mài huáng  
qiú xīn yào   xún zōng shè   ?  
mái lóu píng jǐn   shù duǎn liú chá  
luàn xià céng   píng jǐn zhē  
pín hán   nǎo zhòng tiān chē  
liáo chéng zhú   pēng gān qiáng shì chá  
bìng sēng tiān xiǎo   lǎo lìng fàng chén  
róng céng yǒu   xiān míng jìng shē  
duō hái bìng   huà zǎo cóng shē  
liū yán chuí zhù   xíng guān jìng zhuǎn shé  
shuí néng xiāng jiù zuì   shì jiǔ róng shē