用李梦发韵

宋代 王之道
梦回诗思不胜清,卧听幽禽两啭更。 窗角界金分月色,山腰鸣玉潄溪声。 欲行且住心还适,久雨新晴眼倍明。 莫为浮名废真赏,较来何重亦何轻。
mèng huí shī shèng qīng   tīng yōu qín liǎng zhuàn gèng
chuāng jiǎo jiè jīn fēn yuè   shān yāo míng shù shēng
xíng qiě zhù xīn hái shì   jiǔ xīn qíng yǎn bèi míng
wèi míng fèi zhēn shǎng   jiào lái zhòng qīng