咏兰

宋代 徐鹿卿
丛兰抱幽姿,结根托山壤。所据良孤高,其下俯深广。 云气接清润,雨露从资养。虽然翳深林,未肯群众莽。 轮蹄纷紫陌,谁此事幽赏。幽赏纵不及,香风自来往。
cóng lán bào yōu 姿   jié gēn tuō shān rǎng suǒ liáng gāo   xià shēn guǎng   广  
yún jiē qīng rùn   cóng yǎng suī rán shēn lín wèi   kěn qún zhòng mǎng    
lún fēn   shuí shì yōu shǎng yōu shǎng zòng xiāng   fēng lái wǎng