咏蜡梅

宋代 曾几
花时冶游郎,纷若一哄市。 蜡梅空自芳,俗眼不称意。 洗心无一尘,坐觉香细细。 乃知成风斤,要斲郢人鼻。
huā shí yóu láng   fēn ruò hòng shì  
méi kōng fāng   yǎn chēng  
xīn chén   zuò jué xiāng  
nǎi zhī chéng fēng jīn   yào zhuó yǐng rén