永康胡元鼎白云楼

明代 刘基
少年辞家往京国,蓬根一断无消息。有时长想白云飞,江海茫茫泪沾臆。 归来归母悲且喜,悔作他乡远游子。却起高楼对白云,綵服翩翩足甘旨。 昔时望云煎百虑,今日看云美无度。却忆天涯望云日,平生心事从此毕。
shào nián jiā wǎng jīng guó   péng gēn duàn xiāo xi yǒu shí cháng xiǎng bái yún fēi jiāng   hǎi máng máng lèi zhān    
guī lái guī bēi qiě   huǐ zuò xiāng yuǎn yóu què gāo lóu duì bái yún cǎi   piān piān gān zhǐ    
shí wàng yún jiān bǎi   jīn kàn yún měi què tiān wàng yún píng   shēng xīn shì cóng