咏菊

宋代 宋祁
寿客若为情,风流友麯生。 殿秋安晚节,为隐被香名。 曼衍南阳种,凄凉楚泽英。 见山应自语,今古几渊明。
shòu 寿 ruò wéi qíng   fēng liú yǒu shēng  
diàn 殿 qiū ān wǎn jié   wèi yǐn bèi xiāng míng  
màn yǎn nán yáng zhǒng   liáng chǔ yīng  
jiàn shān yīng   jīn yuān míng