咏镜诗

南北朝 王孝礼
可怜不自识,终尔因镜中。分眉一等翠,对面两边红。 转身先见动,含笑逆相同。犹嫌镜里促,看人未好通。
lián shí   zhōng ěr yīn jìng zhōng fēn méi děng cuì   duì miàn liǎng bian hóng
zhuǎn shēn xiān jiàn dòng   hán xiào xiāng tóng yóu xián jìng   kàn rén wèi hǎo tōng