用寄成季韵呈鲁直

宋代 晁补之
怀英名高长史口,独以一人当北斗。 黄公崛起与之班,奄有斯名唐以还。 文章破觚赖圣世,笔墨未逃蹊径间。 湖州太守诸儒长,可独进贤无上赏。 曾语黄公四坐惊,竞吟佳句汶阳城。 饮茶未胜薄酒倾,若人所辱伊人荣。 凤兮德衰众鸟耻,陈蔡不忧颜氏子。 穷吟百轴传未已,短发频搔为君喜。 君不见富贵及时行乐难,虽无赵女有秦弹。 梦中自古不识路,月在云际劳梯攀。 何时半岭闻清啸,相值苏门百尺山。
huái 怀 yīng míng gāo zhǎng shǐ kǒu   rén dāng běi dǒu
huáng gōng jué zhī bān   yǎn yǒu míng táng huán
wén zhāng lài shèng shì   wèi táo jìng jiān
zhōu tài shǒu zhū zhǎng   jìn xián shàng shǎng
céng huáng gōng zuò jīng   jìng yín jiā wèn yáng chéng
yǐn chá wèi shèng jiǔ qīng   ruò rén suǒ rén róng
fèng shuāi zhòng niǎo chǐ   chén cài yōu yán shì zi
qióng yín bǎi zhóu chuán wèi   duǎn pín sāo wèi jūn
jūn jiàn guì shí háng nán   suī zhào yǒu qín dàn
mèng zhōng shí   yuè zài yún láo pān
shí bàn lǐng wén qīng xiào   xiāng zhí mén bǎi chǐ shān